|
Tất
cả các thứ tồn tại trên cõi đời này đều có màu đặc
trưng. Ví dụ hoà bình có màu xanh, chiến thắng được khoác
màu đỏ, lòng chung thuỷ có màu tím, sự quý phái mang màu vàng,
tuổi học trò có màu trắng, tội ác được tô màu đen,
thời gian có màu cà phê phin, sự phản bội phai màu tím tái,
thói vô ơn tráng màu bạc, tương lai thì hoặc hồng hoặc xám.
Còn tình yêu?
"Tình yêu có màu này nè!", cô bé váy ngắn cũn cỡn
vừa nhún nhảy vừa giơ cao tờ 100 đôla. Đấy là một màu
rất hiện đại và khá quyến rũ nhưng không chắc chắn
lắm, bởi nếu bạn đưa ra chiếc nhẫn nạm hạt kim cương
thì màu tình yêu của các cô bé như thế sẽ thay đổi ngay.
"Màu này!", một nàng, thuộc loại chưa có chứng minh
thư, không thèm ngẩng đầu lên, chỉ ngay vào... cái màn hình
máy tính. Người yêu trên mạng của nàng vừa gửi cho nàng
một nụ hôn thắm thiết. Chắc là không hợp lý lắm đâu,
bởi đột nhiên điện cúp thì màu tình yêu giống màu tội
phạm quá.
"Tình yêu ư? Có màu vàng nhạt đặc trưng của các loại
mì ăn liền!", các cặp sinh viên "sống thử" cùng
nhất trí như vậy.
"Màu... muối tiêu mới chính là màu đặc trưng của tình
yêu!", một cô gái trẻ đẹp vừa nghịch chiếc điện
thoại nhỏ như bao diêm, vừa quả quyết.
"Tình yêu có màu gì?", nhà thơ với nhiều tác phẩm
đang ăn khách nhăn trán và nghiến răng: " Đỏ rừng rực
- lửa mặt trời - ta tan biến - xanh mênh mang - biển mắt em -
ta chìm ngập - tím ngăn ngắt - tà áo mỏng - níu chân phiêu
bạt - đen mượt mà - suối tóc nào - chảy suốt đời
ta". Thế nghĩa là màu gì?
"Toàn nói phét, cái thứ đó làm gì có màu?", một
con mọt sách đeo kính trắng vừa lầm bầm vừa lật cuốn
sổ tay và đọc: "Nó đây, tình yêu là một thứ không màu,
không mùi, không vị. Nó có thể sôi ở nơi giá lạnh nhưng cũng
dễ dàng đông cứng ở 36 độ C. Nó không thể tự nhiên
biến mất đi mà chỉ chuyển từ dạng này sang dạng khác...".
Không thể đồng ý với định nghĩa này được, ngay như
thứ rất mơ hồ là tình bạn cũng mang màu trắng đục của
rượu đế đấy thôi.
Hay là tình yêu không tồn tại? Có bao giờ bạn nghĩ đến điều
này chưa? Thường thì khi không tìm ra câu trả lời, người
ta thường lật ngược lại vấn đề như vậy. Nhưng nếu
thế thì mọi người tìm đâu ra lý do để kết hôn và ly
dị? Hơn nữa,
nếu không có cái gọi là tình yêu thì mọi nỗi khổ trên
thế gian này đều cụt lủn như con thằn lằn đứt đuôi. Và
lúc ấy chẳng lẽ các nhà tình yêu học trên các tờ báo
phải quay sang viết truyện cười, còn các nhà thơ lại đi ca
ngợi vẻ đẹp của các quán lẩu dê?
Chắc chắn rằng màu tình yêu phải nằm đâu đó trong cái dãy
đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím. Chỉ có điều chúng ta chưa
tìm thấy mà thôi. Nhưng cũng như những vấn đề chưa tìm
được câu trả lời: Có sự sống ngoài trái đất không, có
thuốc trường sinh bất tử không?... Thế nào rồi cũng có ngày
chúng ta có câu trả lời về màu của tình yêu. Còn bây
giờ, tạm thời mỗi người cứ tự chọn một màu gì đấy
cho tình yêu của mình, nhưng nhớ đừng cho ai biết nhé!
|